Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Thích anh

Những cơn mưa mùa hạ đến thật nhanh mà ra đi cũng thật vội vàng. Cũng giống như anh, đến nhẹ nhàng và ra đi cũng nhẹ nhàng vậy đấy.

Em từng rất ghét cái kiểu mối mai gán gép, ấy thế mà em vẫn nhận lời con bạn thân đi gặp mặt 1 người để rồi em mang trong mình một bóng hình mờ xa xa tắp.

Anh người lần đầu tiên em gặp... không có gì ấn tượng ngoài cái vẻ thư sinh một chút ( có lẽ do em không nhìn trực tiếp nên đoán thế) sau này thì mới nhìn kỹ hóa ra ko phải thế :D. Anh ít nói, em thì huyên thiên đủ thứ, có lẽ cũng là do em ko nghĩ rằng đó là buổi gặp mặt mọi người sắp xếp cho anh và em. May mà em ko biết chứ mà biết chắc em chẳng vô tư được như thế đâu, thật là may vì như thế mình oánh chén nhiệt tình mừ không có ngại ngần e dè giữ ý người khác, ko sợ họ bảo con bé này tham ăn mà thực tình thì bản chất là thế mà :D. Sau khi trao đổi số điện thoại và bặt vô âm tín một thời gian khá dài. Một ngày đẹp trời anh nhắn tin nói chuyện... bất ngời...xin nick chát.... nói chuyện nhiều hơn... thấy gần gũi hơn... hẹn gặp nhau... anh toàn lỡ hẹn vì các lý do ... xin lỗi...

Anh đi công tác xa, chát chít thường xuyên hơn. Tối tối thay vì đi chơi, thay vì đọc sách em lại có người onl nói chuyện và cùng nghe nhạc...Đó là thời gian em thấy vui và hạnh phúc nhất. Một ngày, anh ko onl, nt anh ko trả lời... lòng em chợt buồn, trống vắng đến lạ lùng... Đêm không ngủ... anh nt ... xin lỗi, nhớ em! Tự nhiên mọi nỗi buồn tiêu tan hết, em mỉm cười một mình và thấy lòng phơi phới hạnh phúc ngọt ngào, em không nt lại để cho cái niềm hạnh phúc đó nó lan tỏa mãi...! Ngày hôm sau mọi thứ lại trở lại bình thường onl và nói chuyện... hình như nó là một phần công việc yêu thích của em mỗi ngày và cũng là để đỡ nhớ anh.
Anh gửi cho em 1 giỏ phong lan u lồi. Ngày nào em cũng mang máy chụp hình ra chụp và ngắm nghía chăm sóc cho giỏ lan đó. Nhìn nó lớn lên, nhìn nó đơm hoa khoe sắc em thấy mỗi ngày lại thêm một niềm vui... hạnh phúc đến với em thật nhẹ nhàng và có lúc em thấy thật bất ngờ..........

Hết đợt công tác, anh trở về Hà Nội...em hồi hộp, hồi hộp đến nghẹt thở chờ cái ngày anh và em gặp nhau, cái cảm giác lâu rồi mới lại xuất hiện trong em. Anh về trời mưa... không gặp được nhau.... em đâm ra ghét mưa, ghét mưa ghê gớm....vậy là ngày qua ngày, mưa rả rích, anh ốm, ta chẳng gặp được nhau...........em buồn!

Lại nhờ đứa bạn thân, em và anh mới được gặp nhau, em thấy tai mình nóng, em thẹn...tự nhiên em chẳng biết nói chuyện gì với anh hết. Cũng không hiểu sao thường ngày lắm mồm thế mà khi gặp anh cái miệng nó bị dính bớt lại hay sao ý.
Một ngày lang thang cùng anh ngắm Hà Nội. Ra phố sách, em thích nhất cái cảnh nhìn anh ôm sách chờ em chọn sách.... em thấy lòng vui vui, em mỉm cười một mình, hạnh phúc lắm anh biết không? hành trình của em và anh là lượn 1 vòng hồ Gươm sau đó xuyên phố cổ ra Hồ Tây cũng lượn đủ 1 vòng....... Một ngày kết thúc, ta tạm biệt nhau...
một ngày đi chơi nhưng thật ra em và anh cũng chẳng nói chuyện với nhau là mấy, em cũng ko biết nên hỏi anh gì, và anh cũng ko hỏi gì em hết....nên cái ấn tượng nhất của em sau một ngày đó chỉ là khoảng thời gian ở phố sách em sẽ chẳng quên được hình ảnh em nhìn thấy anh lúc đó ...:D em sẽ giữ mãi hình ảnh đó về anh...

Có lẽ ta có duyên gặp mặt mà không có duyên thành đôi nên dần dần tự em và anh xa cách nhau. Ta giờ là hai người bạn, có đôi lần gặp nhau trên mạng hỏi chào rồi cũng thi thoảng cùng nghe nhạc, em vẫn thấy vui khi được cùng anh nói chuyện....

Em vẫn onl chờ nick anh sáng mọi ngày, em vẫn mong anh sẽ vào PM em và ta cùng nói chuyện, em vẫn mong ta lại cùng nhau sẻ chia những bản nhạc yêu thích, em vẫn mong hoa Lan mãi nở, em vẫn mong, vẫn mong và nhớ 1 người đơn phương anh ạ!

Mùa hạ với những cơn mưa bất chợt về rồi bất chợt ra đi để lại cho lòng người vấn vương đến lạ như mối tình chưa nói thành câu. Có phải em đã yêu anh? em không biết nữa, có lẽ không phải chỉ là thích thôi anh nhỉ, thích cái dáng anh đứng ôm sách chờ em chọn sách, thích cái giản dị trong cuộc sống của anh, thích cái nhiệt tình trong anh, thích cái nụ cười của anh nhẹ nhàng, thích con người chín chắn trong anh... thích anh!

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011



Mình thích nhất câu trong bài hát này: I just wanna say it straight from my heart I miss you.


Miss You

I can't sleep. I just can't breathe
When your shadow is all over me baby
Don't wanna be a fool in your eyes
Cause what we had was built on lies

And when our love seems to fade away

Listen to me hear what I say
Chorus:
I don't wanna feel
The way that l do
I just wanna be
Right here with you
I don't wanna see
see us apart
I just wanna say it straight from my heart

I miss you

What would it take for you to see
To make you understand that I'll
awalys believe
You and I, can make it through
And I still know I can't get over you

Cause when our love seems to fade away
Listen to me hear what I say


Chorus :
I just wanna say it right from my heart
oh baby I miss you...I do


'Cause when our love always fades away
Listen to me hear what I say

chorus:
I just wanna say it straight from my heart
I miss you... I miss you... I do
Miss you – WL

Nhớ em (anh)

Anh không tài nào ngủ được, hơi thở nặng nề khi hình bóng em tràn ngập tâm trí anh.
Anh không muốn là gã khờ trong mắt em thêm nữa
Vĩ những gì chúng mình có đều là giả dối


Và khi tình yêu đôi ta dường như phai nhạt
Hãy nghe những gì anh nói

Anh ko muốn cảm nhận cách mà anh đã hành động
Anh chỉ muốn ở ngay đây bên cạnh em
Anh ko muốn thấy mình xa nhau
Mà chỉ muốn nói thật những điều từ sâu thẳm trái tim anh
Rằng ANH NHỚ EM


Phải làm sao cho em thấy và hiểu rằng anh sẽ luôn tin anh và em có thể vượt qua
Và anh vẫn biết anh không bao giờ hiểu em

Vì khi tình yêu dường như phai nhạt dần
Hãy lắng nghe những điều anh nói

(Điệp khúc)