Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Vì cậu không phải là một ai khác!


Đã có lúc, tớ tự hỏi, đến bao giờ tớ mới tìm được một người có thể hiểu tớ và thương yêu tớ thực sự.
Đó là người có thể cười cùng tớ khi tớ vui, khóc cùng tớ khi tớ buồn, nâng đỡ tớ khi tớ vấp ngã, lắng nghe khi tớ nói, cảm thông khi tớ phạm lỗi…
Từng ngày lớn lên, tớ nhận ra những điều đó gộp chung trong một con người mà tớ tìm kiếm là không thể, bởi đôi khi chính tớ còn không hiểu nổi bản thân mình.
Một ngày, quá mỏi mệt, tớ đã dừng lại.
******
Thế rồi, tớ nhận ra sự có mặt của cậu trong cuộc sống của tớ, nhưng…
Lúc tớ khóc… Cậu chẳng bao giờ khóc cùng tớ, không đưa khăn giấy cho tớ lau nước mắt, cũng chẳng hề an ủi tớ. Cậu chỉ ngồi đó, lắng nghe tớ khóc…lâu thật lâu, để đến khi mệt nhoài, tớ dựa vào vai cậu ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Bên cạnh tớ, cậu như “lò sưởi ấm áp”, tỏa ra hơi ấm làm khô những giọt nước mắt lăn trên má tớ. Khi đó, tớ biết rằng “một bờ vai” vững chắc chính là thứ mà ngay lúc này tớ cần nhất và tớ đã tìm thấy ở cậu…
Không một lời nói, tớ cảm nhận được hơi ấm từ sự chia sẻ, sự an ủi chân thành trong một bầu không khí lặng im đến lạ kỳ.
******
Khi tớ vấp ngã… Cậu không nâng tớ dậy, cũng không chìa tay cho tớ nắm. Nhưng lặng lẽ, cậu đi tìm cho tớ một con đường tốt hơn, có thể con đường đó cậu không biết sẽ như thế nào, nhưng cậu sẽ đi trước mở đường, cậu như “ngọn đuốc sáng” soi rõ cho tớ tránh được mọi vấp ngã không đáng có. Bởi vì, cậu muốn tớ tự đứng lên trên chính đôi chân của mình, để tớ nhận ra tớ có đủ sức mạnh tiến lên phía trước, để tớ thấy được sai lầm của mình và không bao giờ lặp lại.
Đường còn dài lắm, một bàn tay chìa ra có thể nâng đỡ tớ ngay lúc này, nhưng sau đó, ai ở bên tớ khi trời mưa gió bão hay đêm tối mây đen, chỉ có cậu mà thôi!
******
Khi được gần cậu, tớ hiểu được “ý nghĩa của sự sẻ chia thực sự”…rằng:
- Hành động luôn có ý nghĩa hơn biết bao lời nói!
- Lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng cả trái tim!
- Giúp đỡ không chỉ bằng đôi tay mà bằng cả tấm lòng nhân hậu!
Nụ cười hiện trên môi cậu làm sáng cả một khoảng trời quanh tớ… khoảng trời của niềm tin, ước mơ và hy vọng!
Cám ơn cậu! Vì cậu không phải là một ai khác!

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

Thu Hà Nội!

Một buổi sáng khi vừa thức giấc, bước chân ra ngoài hiên, những cơn gió mơn man se lạnh lòng người, khi đó ta chợt nhận ra:thu đã về!

Hà Nội đã sang thu thật rồi. hương hoa sữa khẽ ru lòng người miên man chìm đắm trong những cảm nhận, những hoài niệm...nỗi nhớ bất chợt lại có dịp ùa về.

Cảm giác miên man, buồn man mác se lòng người đến lạ kỳ. phố Nguyễn Du - hà Nội không biết hoa sữa đã thức giấc mà khoe mình tỏa hương thơm chưa? Những chùm hoa trắng e ấp dưới làn lá xanh biếc, theo làn gió đưa đến tất cả mọi người một mùi hương đặc trưng cho mùa thu, cho thu Hà Nội.

Tôi yêu hoa sữa, yêu loài hoa mang hương vị của mùa thu đến, yêu mùi hương thoang thoảng đến ngất ngây... yêu lắm lắm!! Thu Hà Nội thật yên bình, thơ mộng khiến lòng người nhớ nhớ một cái gì đó rất xa xôi mà thật gần gũi...!! Những buổi chiều thu Hà Nội mà được lang thang đi vòng quanh bờ hồ Hoàn Kiếm thì thật là không còn gì thú vị hơn. Tìm một chỗ ngồi ngắm hoàng hôn dần buông để rồi thả rơi vào không gian một khoảng trống đến nao lòng. Ngắm làn nước hồ lăn tăn, lăn tăn những gợn sóng nhỏ, nhìn dòng người hối hả trên đường, hàng liễu rủ buống xuống mặt hồ như thiếu nữ ngồi xõa tóc cho gió chiều bay bay...thơ mộng quá!!

Thu về luôn khiến lòng người buồn, nỗi buồn đó ko tê tái mà man mác, nhẹ nhàng như những cơn gió heo may thoảng qua rồi tan dần vào trong lòng người vào mùa thu....!